"Nơi thanh xuân bắt đầu rực rỡ"
Cậu có nhớ không? Những buổi trưa hè oi ả, sân trường rực nắng, và tiếng đập bóng vang dội cả một góc trời. Giải bóng chuyền năm ấy không chỉ là một cuộc thi thể thao, mà là nơi chứng kiến sự đoàn kết mãnh liệt nhất của tập thể lớp mình. Từng giọt mồ hôi rơi xuống, từng cái đập tay khích lệ, từng tiếng hét khản giọng: "Cố lên!". Dù kết quả có là chiếc cúp vàng hay chỉ là những tiếc nuối, thì khoảnh khắc chúng ta sát cánh bên nhau, cùng chia nhau chai nước lọc, cùng khoác vai nhau đi về mới là chiến thắng rực rỡ nhất. Đó là nhiệt huyết, là tuổi trẻ mà sau này có nhiều tiền đến mấy cũng chẳng thể mua lại được.
Nếu ai hỏi kỷ niệm nào "điên rồ" nhất năm 11, chắc chắn đó là đêm hội trại. Là những ngày hì hục cưa tre, buộc lạt dựng cổng trại, đứa nào cũng lấm lem nhưng nụ cười thì sáng bừng. Là đêm lửa trại bập bùng, chúng ta nắm chặt tay nhau thành vòng tròn lớn, hát vang những bài ca không đầu không cuối. Ánh lửa soi rõ những khuôn mặt thân quen, soi rõ cả những rung động đầu đời ngây ngô. Đêm ấy, dường như không ai muốn ngủ, vì sợ rằng khi bình minh lên, khoảnh khắc diệu kỳ này sẽ tan biến mất. Chúng ta đã thực sự sống trọn vẹn từng giây phút bên nhau.
Tháng 11 về mang theo chút gió lạnh đầu mùa và những cảm xúc lắng đọng. Nhớ những buổi tập văn nghệ đến tối mịt, đứa nào cũng mệt nhoài nhưng chỉ cần nhạc lên là lại "sung" như chưa từng biết mệt. Những tranh cãi, giận hờn trong lúc tập luyện rồi cũng tan biến khi tiết mục hoàn thành rực rỡ trên sân khấu. Lớp 11 - cái tuổi dở dở ương ương, đã đủ lớn để hiểu nỗi vất vả của thầy cô, nhưng vẫn đủ trẻ con để nghịch ngợm. Những bó hoa tươi thắm, những lời chúc viết vội trong tấm thiệp handmade vụng về... tất cả đều gói ghém tình cảm chân thành nhất gửi đến những người lái đò thầm lặng.
Một năm học đâu chỉ có sách vở. Còn là những chuyến đi thực tế, những buổi sinh hoạt lớp ồn ào như cái chợ vỡ, hay những lần trốn học đi ăn vặt bị sao đỏ bắt gặp. Mỗi mảnh ghép nhỏ nhặt ấy tạo nên bức tranh lớp 11 đầy màu sắc và sống động. Có nụ cười, có nước mắt, có những cái ôm giảng hòa và cả những lời xin lỗi chưa kịp nói. Để rồi giờ đây nhìn lại, mọi thứ đều trở nên đẹp đẽ đến lạ lùng. Cảm ơn các cậu đã xuất hiện, đã cùng tớ viết nên những trang nhật ký rực rỡ nhất của tuổi học trò.